金吾

宋代 王禹偁
金吾河朔人,事郡在贱列。 攀附周世宗,龙飞起鱼鳖。 委质向圣朝,积功取旄钺。 所在肆贪残,乘时恃勋伐。 皇家平金陵,九江聚遗孽。 弥年城乃陷,不使鸡犬活。 老小数千人,一怒尽流血。 三惑无不具,五福何尝缺。 晚年得执金,富贵居朝阙。 娱乐有清商,康强无白发。 享年六十九,固不为夭折。 考终北牖下,手足全启发。 子孙十数人,解珮就衰絰。 赠典颇优崇,视朝为之辍。 哀荣既如是,报应何足说。 责簿李广死,赐剑武安灭。 侥幸过古人,况无大功烈。 福善与祸淫,斯言仅虚设。 吁嗟为儒者,寒饿守名节。 五十朝大夫,龙锺头似雪。 无故不杀羊,礼文安可越。 何况宾祀间,贫苦无羊杀。
jīn shuò rén   shì jùn zài jiàn liè
pān zhōu shì zōng   lóng fēi biē
wěi zhì xiàng shèng cháo   gōng máo yuè
suǒ zài tān cán   chéng shí shì xūn
huáng jiā píng jīn líng   jiǔ jiāng niè
nián chéng nǎi xiàn   shǐ 使 quǎn huó
lǎo xiǎo shù qiān rén   jǐn liú xiě
sān huò   cháng quē
wǎn nián zhí jīn   guì cháo quē
yǒu qīng shāng   kāng qiáng bái
xiǎng nián liù shí jiǔ   wéi yāo zhé
kǎo zhōng běi yǒu xià   shǒu quán
sūn shí shù rén   jiě pèi jiù shuāi dié
zèng diǎn yōu chóng   shì cháo wèi zhī chuò
āi róng shì   bào yìng shuō
簿 guǎng 广   jiàn ān miè
jiǎo xìng guò rén   kuàng gōng liè
shàn huò yín   yán jǐn shè
jiē wèi zhě   hán è 饿 shǒu míng jié
shí cháo dài   lóng zhōng tóu xuě
shā yáng   wén ān yuè
kuàng bīn jiān   pín yáng shā