锦亭

宋代 陆游
天公为我齿颊计,遣饫黄甘与丹荔;又怜狂眼老更狂,令看广陵芍药蜀海棠。 周行万里逐所乐,天公於我元不薄。 贵人不出长安城,宝带华缨真汝缚。 乐哉今从石湖公,大度不计聋丞聋。 夜宴新亭海棠底,红云倒吸玻璃锺。 琵琶弦繁腰鼓急,盘凤舞衫香雾湿。 春醪凸盏烛光摇,素月中天花影立。 游人如云环玉帐,诗未落纸先传唱。 此邦句律方一新,凤阁舍人今有样。
tiān gōng wèi chǐ 齿 jiá   qiǎn huáng gān dān   yòu lián kuáng yǎn lǎo gēng kuáng   lìng kàn guǎng 广 líng sháo yào shǔ hǎi táng
zhōu xíng wàn zhú suǒ   tiān gōng yuán báo
guì rén chū cháng ān chéng   bǎo dài huá yīng zhēn
zāi jīn cóng shí gōng   lóng chéng lóng
yàn xīn tíng hǎi táng   hóng yún dào zhōng
pa xián fán yāo   pán fèng shān xiāng shī 湿
chūn láo zhǎn zhú guāng yáo   yuè zhōng tiān huā yǐng
yóu rén yún huán zhàng   shī wèi luò zhǐ xiān chuán chàng
bāng fāng xīn   fèng shè rén jīn yǒu yàng