津亭

唐代 胡宿
津亭欲阕戒棠舟,五两风来不暂留。西北浮云连魏阙, 东南初日满秦楼。层城渺渺人伤别,芳草萋萋客倦游。 平乐旧欢收不得,更凭飞梦到瀛洲。
jīn tíng què jiè táng zhōu   liǎng fēng lái zàn liú 西 běi yún lián wèi quē  
dōng nán chū mǎn qín lóu céng chéng miǎo miǎo rén shāng bié   fāng cǎo juàn yóu
píng jiù huān shōu   gèng píng fēi mèng dào yíng zhōu