锦堂春(中秋)

宋代 詹玉
露掌秋深,花签漏永,那堪比夕新睛。正纤尘飞尽,万籁无声。金镜开奁弄影,玉壶盛水侵棱。纵帘斜树隔,烛暗花残,不碍虚明。 美人凝恨歌黛,念经年间阻,只恐云生。早是宫鞋鸳小,翠鬓蝉轻。蟾润妆梅夜发,桂熏仙骨香清。看姮娥此际,多情又似无情。
zhǎng qiū shēn   huā qiān lòu yǒng   kān xīn jīng zhèng xiān chén fēi jǐn   wàn lài shēng jīn jìng kāi lián nòng yǐng   shèng shuǐ qīn léng zòng lián xié shù   zhú àn huā cán   ài míng
měi rén níng hèn dài   niàn jīng nián jiàn   zhǐ kǒng yún shēng zǎo shì gōng xié yuān xiǎo   cuì bìn chán qīng chán rùn zhuāng méi fèi   guì xūn xiān xiāng qīng kàn héng é   duō qíng yòu shì qíng