锦堂春慢

明代 汪洋
枝剪残秋,烟沈寒水,斜阳渐下空城。废垒高墩枯绿,俯仰无凭。 隔水鸟喧不见,散入莎草芦汀。忽幕垂野阔,悄紧吴霜,灯火零星。 举头乾坤何在,遍三千世界,谁与鸥盟。响蹋无根凋叶,系马深荆。 拭面酸风满陌,觉瘦骨、同此衰轻。立久波心都静,对影凉生,月与梢平。
zhī jiǎn cán qiū   yān shěn hán shuǐ   xié yáng jiàn xià kōng chéng fèi lěi gāo dūn 绿   yǎng píng    
shuǐ niǎo xuān jiàn   sàn suō cǎo tīng chuí kuò qiāo   jǐn shuāng dēng   huǒ líng xīng    
tóu qián kūn zài   biàn sān qiān shì jiè   shuí ōu méng xiǎng gēn diāo   shēn jīng    
shì miàn suān fēng mǎn   jué shòu tóng shuāi qīng jiǔ xīn dōu jìng duì yǐng   liáng shēng yuè   shāo píng