金太子允恭墨竹

元代 刘因
黑龙江头气郁葱,武元射龙江水中。江声怒号久不泻,破墨挥洒馀神功。 天人与竹皆真龙,墨竹以来凡马空。人间只有墨君堂,何曾梦到琼华宫。 瑶光楼前月如练,倒影自有河山雄。金源大定始全盛,时以汉文当世宗。 兴陵为父明昌子,乐事孰与东宫同。文采不随焦土尽,风节直与幽兰崇。 百年图籍有萧相,一代英雄谁蔡公?策书纷纷少颜色,空山夜哭遗山翁。 我亦飘零感白发,哀歌对此吟双蓬。秋声萧萧来晚风,极目海角天无穷。
hēi lóng jiāng tóu cōng   yuán shè lóng jiāng shuǐ zhōng jiāng shēng háo jiǔ xiè   huī shén gōng
tiān rén zhú jiē zhēn lóng   zhú lái fán kōng rén jiān zhǐ yǒu jūn táng   zēng mèng dào qióng huá gōng
yáo guāng lóu qián yuè liàn   dào yǐng yǒu shān xióng jīn yuán dìng shǐ quán shèng   shí hàn wén dāng shì zōng
xīng líng wèi míng chāng zi   shì shú dōng gōng tóng wén cǎi suí jiāo jǐn   fēng jié zhí yōu lán chóng
bǎi nián yǒu xiāo xiāng   dài yīng xióng shuí cài gōng   shū fēn fēn shǎo yán   kōng shān shān wēng
piāo líng gǎn bái   āi duì yín shuāng péng qiū shēng xiāo xiāo lái wǎn fēng   hǎi jiǎo tiān qióng