锦石新晴望远有感
浓阴开处见微阳,病骨支离倚石床。松老受风涛韵减,竹疏承瀑雨声长。
身随朔雁同为客,心似南针尽指乡。极目山川如传舍,行云流水两茫茫。
nóng
浓
yīn
阴
kāi
开
chù
处
jiàn
见
wēi
微
yáng
阳
,
bìng
病
gǔ
骨
zhī
支
lí
离
yǐ
倚
shí
石
chuáng
床
sōng
。
lǎo
松
shòu
老
fēng
受
tāo
风
yùn
涛
jiǎn
韵
zhú
减
,
shū
竹
chéng
疏
pù
承
yǔ
瀑
shēng
雨
zhǎng
声
长
。
shēn
身
suí
随
shuò
朔
yàn
雁
tóng
同
wèi
为
kè
客
,
xīn
心
shì
似
nán
南
zhēn
针
jǐn
尽
zhǐ
指
xiāng
乡
jí
。
mù
极
shān
目
chuān
山
rú
川
chuán
如
shè
传
xíng
舍
,
yún
行
liú
云
shuǐ
流
liǎng
水
máng
两
máng
茫
茫
。