金山行

唐代 窦庠
是时炎天五六月,上有火云下冰雪。夜色晨光相荡沃,积翠流霞满坑谷。 龙泓彻底沙布金,鸟道插云梯甃玉。架险凌虚随指顾,榱桷玲珑皆固护。 斡流倒景不可窥,万仞千崖生跬步。日华重重上金榜,丹楹碧砌真珠网。 此时天海风浪清,吴楚万家皆在掌。琼楼菌阁纷明媚,曲槛回轩深且邃。 海鸟夜上珊瑚枝,江花晓落琉璃地。有时倒影沈江底,万状分明光似洗。 不知水上有楼台,却就波中看闭启。舟人忘却江水深,水神误到人间世。 歘然风生波出没,瀖濩晶莹无定物。居人相顾非人间,如到日宫经月窟。 信知灵景长有灵,住者不得无仙骨。三神山上蓬莱宫,徒有丹青人未逢。 何如此处灵山宅,清凉不与嚣尘隔。曾到金山处处行,梦魂长羡金山客。
shì shí yán tiān liù yuè   shàng yǒu huǒ yún xià bīng xuě chén guāng xiāng dàng   cuì liú xiá mǎn kēng
lóng hóng chè shā jīn   niǎo dào chā yún zhòu jià xiǎn líng suí zhǐ   cuī jué líng lóng jiē
liú dǎo jǐng kuī   wàn rèn qiān shēng kuǐ huá chóng chóng shàng jīn bǎng   dān yíng zhēn zhū wǎng
shí tiān hǎi fēng làng qīng   chǔ wàn jiā jiē zài zhǎng qióng lóu jūn fēn míng mèi   kǎn huí xuān shēn qiě suì
hǎi niǎo shàng shān zhī   jiāng huā xiǎo luò liú li yǒu shí dào yǐng shěn jiāng   wàn zhuàng fēn míng guāng shì
zhī shuǐ shàng yǒu lóu tái   què jiù zhōng kàn zhōu rén wàng què jiāng shuǐ shēn   shuǐ shén dào rén jiān shì
chuā rán fēng shēng chū   huò huò jīng yíng dìng rén xiàng fēi rén jiān   dào gōng jīng yuè
xìn zhī líng jǐng zhǎng yǒu líng   zhù zhě xiān sān shén shān shàng péng lái gōng   yǒu dān qīng rén wèi féng
chù líng shān zhái   qīng liáng xiāo chén céng dào jīn shān chù chù xíng   mèng hún zhǎng xiàn jīn shān