金山寺

宋代 朱晞颜
江山清绝处,一刹涌青莲。门挹吴山翠,堂凝楚岸烟。 金银开世界,龙象护人天。晴耸危梯直,阴穿古洞连。 妙香清五蕴,胜境断诸缘。晓雨龙听讲,秋风鬼唤禅。 廊深僧呗合,山匝寺钟圆。怪石虬蟠墓,惊涛雪溅船。 宗乘湖海集,诗老古今传。地尽东南坼,江空象纬悬。 青冥知有路,爽气欲无前。唤起乘槎兴,清辉近斗边。
jiāng shān qīng jué chù   shā yǒng qīng lián mén shān cuì   táng níng chǔ àn yān
jīn yín kāi shì jiè   lóng xiàng rén tiān qíng sǒng wēi zhí   yīn chuān 穿 dòng lián
miào xiāng qīng yùn   shèng jìng duàn zhū yuán xiǎo lóng tīng jiǎng   qiū fēng guǐ huàn chán
láng shēn sēng bei   shān zhōng yuán guài shí qiú pán   jīng tāo xuě jiàn chuán
zōng chéng hǎi   shī lǎo jīn chuán jǐn dōng nán chè   jiāng kōng xiàng wěi xuán
qīng míng zhī yǒu   shuǎng qián huàn chéng chá xīng   qīng huī jìn dòu biān