金山寺

宋代 王安石
招提凭高冈,四面断行旅。 胜地犹在险,浮梁袅相拄。 大江当我前,颭滟翠绡舞。 通流与厨会,甘美胜牛乳。 扣栏出鼋鼍,幽姿可时睹。 夜深殿突兀,太微凝帝宇。 壁立两崖对,迢迢隔云雨。 天多剩得月,月落闻津鼓。 夜风一何暄,大舶夹双橹。 颠沉在须臾,我自檝迎汝。 始知像教力,但度无所苦。 忆昨狼狈初,只见石与土。 荣华一朝尽,土梗空俯偻。 人事随转烛,苍茫竟谁主。 咄嗟檀施开,绣楹盘万础。 高阁切星辰,新秋照牛女。 汤休起我病,转上青天去。 摄身凌苍霞,同凭朱栏语。 我歌尔其聆,幽愤得一吐。 谁言张处士,雄笔映千古。
zhāo píng gāo gāng   miàn duàn háng
shèng yóu zài xiǎn   liáng niǎo xiāng zhǔ
jiāng dāng qián   zhǎn yàn cuì xiāo
tōng liú chú huì   gān měi shèng niú
kòu lán chū yuán tuó   yōu 姿 shí
shēn diàn 殿   tài wēi níng
liǎng duì   tiáo tiáo yún
tiān duō shèng de yuè   yuè luò wén jīn
fēng xuān   jiā shuāng
diān chén zài   yíng
shǐ zhī xiàng jiào   dàn suǒ
zuó láng bèi chū   zhī jiàn shí
róng huá zhāo jǐn   gěng kōng
rén shì suí zhuǎn zhú   cāng máng jìng shuí zhǔ
duō jiē tán shī kāi   xiù yíng pán wàn chǔ
gāo qiè xīng chén   xīn qiū zhào niú
tāng xiū bìng   zhuǎn shàng qīng tiān
shè shēn líng cāng xiá   tóng píng zhū lán
ěr líng   yōu fèn
shuí yán zhāng chǔ shì   xióng yìng qiān