金山寺

宋代 赵文
水天楼阁影重重,化国何年此寄踪。 淮海西来三百里,大江中涌一孤峰。 涛声夜恐巢枝鸟,云气朝随出洞龙。 几度欲登帆去疾,苍茫遥听隔烟钟。
shuǐ tiān lóu yǐng chóng chóng   huà guó nián zōng  
huái hǎi 西 lái sān bǎi   jiāng zhōng yǒng fēng  
tāo shēng kǒng cháo zhī niǎo   yún cháo suí chū dòng lóng  
dēng fān   cāng máng yáo tīng yān zhōng