金山三首

宋代 王安石
波澜荡沃乾坤大,气象包藏水石闲。 只有此中宜旷望,谁令天作海门山。
lán dàng qián kūn   xiàng bāo cáng shuǐ shí xián  
zhǐ yǒu zhōng kuàng wàng   shuí lìng tiān zuò hǎi mén shān