金山观日出

宋代 陆游
系船浮玉山,清晨得奇观。 日轮擘水出,始觉江面宽。 遥波蹙红鳞,翠霭开金盘,光彩射楼塔,丹碧浮云端。 诗人窘笔力,但咏秋月寒。 何当罗浮望,涌海夜未阑。
chuán shān   qīng chén guān
lún bāi shuǐ chū   shǐ jué jiāng miàn kuān
yáo hóng lín   cuì ǎi kāi jīn pán   guāng cǎi shè lóu   dān yún duān
shī rén jiǒng   dàn yǒng qiū yuè hán
dāng luó wàng   yǒng hǎi wèi lán