金山

宋代 党怀英
我从渡淮涉高邮,雪风连日吹行舟。维扬地西闯夜色,星月隐见边城楼。 晴光破晓射瓜步,照耀玉宇开琼洲。冯夷收威浪妥帖,容我一到金山头。 金山胜槩冠吴楚,万础蟠峙江中流。平生梦寐不到处,乃以王事从私游。 钟山雨花落眼底,海门鹤崖波际浮。川开林阖望不极,但见远色明轻鸥。 风烟渺漭异吾土,行役有程难久留。一杯未举帆影转,已看浙树稍旗旒。
cóng huái shè gāo yóu   xuě fēng lián chuī xíng zhōu wéi yáng chuǎng 西 xīng   yuè yǐn jiàn biān chéng lóu    
qíng guāng xiǎo shè guā   zhào yào 耀 kāi qióng zhōu féng shōu wēi làng tuǒ tiē róng   dào jīn shān tóu    
jīn shān shèng gài guān chǔ   wàn chǔ pán zhì jiāng zhōng liú píng shēng mèng mèi dào chù nǎi   wáng shì cóng yóu    
zhōng shān huā luò yǎn   hǎi mén chuān kāi lín wàng dàn   jiàn yuǎn míng qīng ōu    
fēng yān miǎo mǎng   xíng yǒu chéng nán jiǔ liú bēi wèi fān yǐng zhuǎn   kàn zhè shù shāo liú