锦瑟清商引

宋代 汪元量
玉窗夜静月流光。拂鸳弦、先奏清商。天外塞鸿飞呼,群夜渡潇湘。风回处,戛玉铿金,翩翻作新势,声声字字,历历锵锵。忽低颦有恨,此意极凄凉。 炉香帘栊正清洒,转调促柱成行。机籁杂然鸣素手,击碎琳琅。翠云深梦里昭阳。此心长。回顾穷阴绝漠,片影悠扬。那昭君更苦,香泪湿红裳。
chuāng jìng yuè liú guāng yuān xián xiān zòu qīng shāng tiān wài sāi hóng 鸿 fēi   qún xiāo xiāng fēng huí chù   jiá kēng jīn   piān fān zuò xīn shì   shēng shēng   qiāng qiāng pín yǒu hèn   liáng
xiāng lián lóng zhèng qīng   zhuǎn diào zhù chéng háng lài rán míng shǒu   suì lín láng cuì yún shēn mèng zhāo yáng xīn zhǎng huí qióng yīn jué   piàn yǐng yōu yáng zhāo jūn gèng   xiāng lèi shī 湿 hóng cháng