金人捧露盘 钟山

清代 吴绮
看晴峦,从来似蟠龙。叹野棠、春尽犹红。神仙陨泪,茂陵一夜洒秋风。 杜鹃遥拜,向何处、月冷青松。草堂前,高人去,云空锁,旧游踪。 叹通天、沈炯难逢。金凫玉雁,朝朝鹄立是千峰。门前宫监,尽头白,远说玄宗。
kàn qíng luán   cóng lái shì pán lóng tàn táng chūn jìn yóu hóng shén xiān yǔn lèi mào líng   qiū fēng        
juān yáo bài   xiàng chǔ yuè lěng qīng sōng cǎo táng qián gāo rén   yún kōng   suǒ jiù yóu   zōng      
tàn tōng tiān shěn jiǒng nán féng jīn yàn zhāo zhāo   shì qiān fēng mén qián gōng jiān jìn tóu bái   yuǎn shuō xuán   zōng