金人捧露盘 为人作

近现代 卢青山
雨笼晴,花媚绿,草萋萋。便错与春色相期。而今泪眼,见衰阳残月只成悲。 枯荷飒飒,对秋声、说尽馀思。 萦萦梦,休相寄,情寂寂,半为泥。且自足、何事痴迷? 彷徨寻觅,有蜻蜓老矣苦无依。疏风过处,背斜阳、乱扑帘霓。
lóng qíng   huā mèi 绿   cǎo biàn 便 cuò chūn xiàng ér jīn lèi yǎn   jiàn shuāi yáng cán yuè zhǐ chéng bēi
  duì qiū shēng shuō jǐn
yíng yíng mèng   xiū xiāng   qíng   bàn wèi qiě shì chī  
páng huáng xún   yǒu qīng tíng lǎo shū fēng guò chù   bèi xié yáng luàn lián