金人捧露盘 和曾纯甫春晚感旧韵

明代 王夫之
古崧台,双阙杳无踪。忆潮平、细浪溶溶。龙舟渡马,依然先帝玉花骢。 冲冠发指,旗挥星落,血斩蛟红。怨苍梧,班管泪,沈白日,瘴云中。 更背飞,孤影飘蓬。今生过也,魂归朱邸旧离宫。苔残碧瓦,鸳鸯碎,蔓草春风。
sōng tái   shuāng quē yǎo zōng cháo píng làng róng róng lóng zhōu rán xiān   huā cōng        
chōng guān zhǐ   huī xīng luò   xuè zhǎn jiāo hóng yuàn cāng bān   guǎn lèi shěn   bái zhàng   yún zhōng    
gèng bèi fēi   yǐng piāo péng jīn shēng guò hún   guī zhū jiù gōng tái cán yuān yāng   suì màn cǎo   chūn fēng