金人捧露盘•闺情

清代 董以宁
杏花烟,桃花雨,柳花风。愁中过、偏觉匆匆。姊归何意,不教春色驻帘拢。 妆成无事,朱栏外数尽残红。 笛床閒,琴床冷,绣床委,笔床封。却都为、玳瑁床空。 银床新汲,辘辗更觉似心中。春归何处,偏难道、郎处方浓。
xìng huā yān   táo huā   liǔ huā fēng chóu zhōng guò piān jué cōng cōng guī   jiào chūn zhù lián lǒng
zhuāng chéng shì   zhū lán wài shù jǐn cán hóng
chuáng xián   qín chuáng lěng   xiù chuáng wěi   chuáng fēng què dōu wèi dài mào chuáng kōng
yín chuáng xīn   niǎn gèng jué shì xīn zhōng chūn guī chǔ   piān nán dào láng chǔ fāng nóng