金人捧露盘 芙蓉

清代 况周颐
恁娉婷。真不染,世间尘。似静女,晓镜妆新。 当楼映幕,未烦初日助风神。据霜高格,与东篱、傲骨同论。 梦江头,搴木末,谁手把,寄夫君。旧情在、麝度微薰。 集裳欲问,水花莫误注骚人。后开随分,向西风、展尽红颦。
nèn pīng tíng zhēn rǎn shì   jiān chén shì jìng xiǎo jìng   zhuāng xīn      
dāng lóu yìng   wèi fán chū zhù fēng shén shuāng gāo   dōng ào tóng lùn      
mèng jiāng tóu   qiān   shuí shǒu   jūn jiù qíng zài shè wēi xūn      
shang wèn   shuǐ huā zhù sāo rén hòu kāi suí fēn xiàng   fēng 西 zhǎn jǐn hóng pín