金人捧露盘
水如蓝,山如黛,草如丝。正去年、双燕来时。衡门昼掩,日长惟有睡相宜。
午风吹破,北窗梦、檐影参差。
李花开,梅花谢,榴花放,杏花稀。枉教人、两鬓霜垂。
凭阑伫立,空将愁眼盻斜晖。断云迢递,趁征雁、直到天涯。
shuǐ
水
rú
如
lán
蓝
,
shān
山
rú
如
dài
黛
,
cǎo
草
rú
如
sī
丝
zhèng
。
qù
正
nián
去
shuāng
年
yàn
、
lái
双
shí
燕
héng
来
mén
时
zhòu
。
yǎn
衡
rì
门
zhǎng
昼
wéi
掩
,
yǒu
日
shuì
长
xiàng
惟
yí
有
睡
相
宜
。
wǔ
午
fēng
风
chuī
吹
pò
破
,
běi
北
chuāng
窗
mèng
梦
yán
、
yǐng
檐
cēn
影
cī
参
差
。
lǐ
李
huā
花
kāi
开
,
méi
梅
huā
花
xiè
谢
,
liú
榴
huā
花
fàng
放
,
xìng
杏
huā
花
xī
稀
wǎng
。
jiào
枉
rén
教
liǎng
人
bìn
、
shuāng
两
chuí
鬓
霜
垂
。
píng
凭
lán
阑
zhù
伫
lì
立
,
kōng
空
jiāng
将
chóu
愁
yǎn
眼
xì
盻
xié
斜
huī
晖
duàn
。
yún
断
tiáo
云
dì
迢
chèn
递
,
zhēng
趁
yàn
征
zhí
雁
dào
、
tiān
直
yá
到
天
涯
。