金人捧露盘

宋代 高观国
楚宫闲,金成屋,玉为阑。断云梦、容易惊残。骊歌几叠,至今愁思怯阳关。清音恨阻,抱哀筝、知为谁弹。 年华晚,月华冷,霜华重,鬓华斑。也须念、间损雕鞍。斜缄小字,锦江三十六鳞寒。此情天阔,正梅信、笛里关山。
chǔ gōng xián   jīn chéng   wèi lán duàn yún mèng róng jīng cán dié   zhì jīn chóu qiè yáng guān qīng yīn hèn   bào āi zhēng zhī wèi shuí dàn
nián huá wǎn   yuè huá lěng   shuāng huá zhòng   bìn huá bān niàn jiān sǔn diāo ān xié jiān xiǎo   jǐn jiāng sān shí liù lín hán qíng tiān kuò   zhèng méi xìn guān shān