锦钱馀笑 其十四

宋代 郑思肖
巉巉岩谷中,尽谓是白石。一见一摩挲,老眼滴寒碧。 绝无一点香,苍顶直坚立。当道横黄金,惜哉无人识。
chán chán yán zhōng   jǐn wèi shì bái shí jiàn   lǎo yǎn hán
jué diǎn xiāng   cāng dǐng zhí jiān dāng dào héng huáng jīn   zāi rén shí