锦屏山
碧江寒浸锦屏山,寺古山灵树石閒。水色照人清见胆,岚光著雾翠成斑。
自从旧句曾关念,纵有新诗总厚颜。今日断弦应再续,一时传诵在人间。
bì
碧
jiāng
江
hán
寒
jìn
浸
jǐn
锦
píng
屏
shān
山
,
sì
寺
gǔ
古
shān
山
líng
灵
shù
树
shí
石
xián
閒
shuǐ
。
sè
水
zhào
色
rén
照
qīng
人
jiàn
清
dǎn
见
lán
胆
,
guāng
岚
zhù
光
wù
著
cuì
雾
chéng
翠
bān
成
斑
。
zì
自
cóng
从
jiù
旧
jù
句
céng
曾
guān
关
niàn
念
,
zòng
纵
yǒu
有
xīn
新
shī
诗
zǒng
总
hòu
厚
yán
颜
jīn
。
rì
今
duàn
日
xián
断
yīng
弦
zài
应
xù
再
yī
续
,
shí
一
chuán
时
sòng
传
zài
诵
rén
在
jiān
人
间
。