金盘草诗(生宁江巫山南陵林木中)

唐代 王胄
今春从南陵,得草名金盘。金盘有仁性,生在林一端。 根节岁一节,食之甘而酸。风俗竞采掇,俾人防急难。 巴中蛇虺毒,解之如走丸。巨叶展六出,软干分长竿。 摇摇绿玉活,袅袅香荷寒。世云暑酷月,郁有神物看。 天之产于此,意欲生民安。今之为政者,何不反此观。 知彼苛且猛,慎勿虐而残。一物苟失所,万金惟可叹。 莫并蒿与莱,岂羡芝及兰。勤渠护根本,栽植当庭栏。 寄言好生者,休说神仙丹。
jīn chūn cóng nán líng   cǎo míng jīn pán jīn pán yǒu rén xìng   shēng zài lín duān
gēn jié suì jié   shí zhī gān ér suān fēng jìng cǎi duō   rén fáng nàn
zhōng shé huī   jiě zhī zǒu wán zhǎn liù chū   ruǎn gàn fēn zhǎng gān 竿
yáo yáo 绿 huó   niǎo niǎo xiāng hán shì yún shǔ yuè   yǒu shén kàn
tiān zhī chǎn   shēng mín ān jīn zhī wéi zhèng zhě   fǎn guān
zhī qiě měng   shèn nüè ér cán gǒu shī suǒ   wàn jīn wéi tàn
bìng hāo lái   xiàn zhī lán qín gēn běn   zāi zhí dāng tíng lán
yán hǎo shēng zhě   xiū shuō shén xiān dān