金缕曲 自题听雪小照

清代 顾太清
兀对残灯读。听窗前、萧萧一片,寒声敲竹。坐到夜深风更紧,壁暗灯花如菽。 觉翠袖、衣单生粟。自起钩帘看夜色,厌梅梢、万点临流玉。 飞霰急,响高屋。 乱云堆絮迷空谷。入苍茫、冰花冷蕊,不分林麓。多少诗情频到耳,花气薰人芬馥。 特写入、生绡横幅。岂为平生偏爱雪,为人间、留取真眉目。 栏干曲,立幽独。
duì cán dēng tīng chuāng qián xiāo xiāo piàn   hán shēng qiāo zhú zuò dào shēn fēng gèng jǐn   àn dēng huā shū
jué cuì xiù dān shēng gōu lián kàn   yàn méi shāo wàn diǎn lín liú
fēi xiàn   xiǎng gāo
luàn yún duī kōng cāng máng bīng huā lěng ruǐ   fēn lín duō shǎo shī qíng pín dào ěr   huā xūn rén fēn
xiě shēng xiāo héng wèi píng shēng piān ài xuě   wéi rén jiān liú zhēn méi
lán gān   yōu