金缕曲 舟过彭泽

清代 薛时雨
陶令辞官地。想当年、风尘溷迹,本非初计。千驷万钟都弗屑,何况区区斗米。 便从此、先生归矣。人是羲皇时魏晋,除黄花、以外无知己。 千载下,懦夫起。 折腰我也知无谓。叹年来、曳裾奔走,俗尘难洗。宦海浮沉原有岸,觑得虚名敞屣。 买一叶、扁舟来此。咫尺柴桑閒吊古,怅茫茫、一片蠡湖水。 停征棹,荐芳芷。
táo lìng guān xiǎng dāng nián fēng chén hùn   běn fēi chū qiān wàn zhōng dōu xiè   kuàng dòu
biàn 便 cóng xiān sheng guī rén shì huáng shí wèi jìn   chú huáng huā wài zhī
qiān zǎi xià   nuò
zhé yāo zhī wèi tàn nián lái bēn zǒu   chén nán huàn hǎi chén yuán yǒu àn   míng chǎng
mǎi piān zhōu lái zhǐ chǐ chái sāng xián diào   chàng máng máng piàn shuǐ
tíng zhēng zhào   jiàn fāng zhǐ