金缕曲(闻杜鹃)

宋代 刘辰翁
少日都门路。听长亭、青山落日,不如归去。十八年间来往断予往来秀城十七八年,自己巳夏归,又十六年矣,白首人间今古。又惊绝、五更一句。道是流离蜀天子,甚当初、一似吴儿语。臣再拜,泪如雨。 画堂客馆真无数。记画桥、黄竹歌声,桃花前度。风雨断魂苏季子,春梦家山何处。谁不愿、封侯万户。寂寞江上南轮四角,问长安、道上无人住。啼尽血,向谁诉。
shǎo dōu mén tīng cháng tíng qīng shān luò   guī shí nián jiān lái wǎng duàn wǎng lái xiù chéng shí nián   xià guī   yòu shí liù nián   bái shǒu rén jiān jīn yòu jīng jué gēng dào shì liú shǔ tiān   shén dāng chū ér chén zài bài   lèi
huà táng guǎn zhēn shù huà qiáo huáng zhú shēng   táo huā qián fēng duàn hún   chūn mèng jiā shān chǔ shuí yuàn fēng hóu wàn jiāng shàng nán lún jiǎo   wèn cháng ān dào shàng rén zhù jǐn xuè   xiàng shuí