金缕曲 王子兰公子 寿同 寄词见誉,谱此致谢,用次来韵

清代 顾太清
今古原如此。叹浮生、飞花飘絮,随风已矣。落溷沾茵无定相,最是孤臣孽子。 经患难、何曾容易。况是女身兼薄命,愧樗材、枉受虚名被。 思量起,空挥涕。 古人才调诚难比。借冰丝、孤鸾一操,安排宫徵。先世文章难继绪,不过扶持培置。 且免个、鹑衣粟米。教子传家惟以孝,了今生、女嫁男婚耳。 承过誉,感无已。
jīn yuán tàn shēng fēi huā piāo suí fēng   luò hùn zhān yīn dìng xiāng zuì shì   chén niè        
jīng huàn nàn zēng róng kuàng shì shēn jiān mìng kuì chū   cái wǎng shòu míng bèi        
liáng   kōng huī  
rén cái diào chéng nán jiè bīng luán cāo ān pái   gōng zhēng xiān shì wén zhāng nán guò   chí péi zhì        
qiě miǎn chún jiào chuán jiā wéi xiào le jīn   shēng jià nán hūn ěr        
chéng guò   gǎn