金缕曲 题姚珊珊小像

清代 顾太清
何处春风面,画图中、云鬟◆鬌,羽衣轻软。只有游魂招不得,难写寸心幽怨。 丝不尽、春蚕在茧。离合神光空有梦,梦高唐路杳情无限。 阳台女,更谁见。 珊珊月下来何晚。是耶非、如闻怨曲,凤箫象管。公子凭虚卿薄命,对影徒增浩叹。 好事者、新词题满。倩倩真真呼不应,惹相思海上三山远。 人间事,本如幻。
chǔ chūn fēng miàn   huà zhōng yún huán tuǒ     qīng ruǎn zhǐ yǒu yóu hún zhāo nán xiě   cùn xīn yōu yuàn      
jìn chūn cán zài jiǎn shén guāng kōng yǒu mèng mèng gāo   táng yǎo qíng xiàn      
yáng tái   gèng shuí jiàn  
shān shān yuè xià lai wǎn shì fēi wén yuàn fèng xiāo   xiàng guǎn gōng píng qīng mìng duì yǐng   zēng hào tàn        
hào shì zhě xīn mǎn qiàn qiàn zhēn zhēn yīng xiāng   hǎi shàng sān shān yuǎn      
rén jiān shì   běn huàn