金缕曲 题汪玉卿

清代 关锳
不道花朝雨。便匆匆、几番催了,杜兰香去。六扇文纱窗格子,曾忆旧题诗处。 看几阵、东风花絮。堆满红楼人不管,只一双、燕子还来住。 尘世事、总无据。 妆台闻说全无主。只粉笺、些儿留得,断肠词句。病骨黄花人比瘦,却合秋声廿五。 念侬也、悲秋情绪。蘋样行踪花样命,未拈毫、便有离愁聚。 乍做得、玉台序。
dào huā zhāo biàn cōng 便 cōng fān cuī le lán   xiāng liù shàn wén shā chuāng zi céng jiù   shī chù        
kàn zhèn dōng fēng huā duī mǎn hóng lóu rén guǎn zhǐ   shuāng yàn zi hái lái zhù        
chén shì shì zǒng    
zhuāng tái wén shuō quán zhǔ zhǐ fěn jiān xiē ér liú duàn cháng   bìng huáng huā rén shòu què qiū   shēng niàn     廿    
niàn nóng bēi qiū qíng píng yàng xíng zōng huā yàng mìng wèi niān   háo biàn yǒu chóu 便        
zhà zuò tái