金缕曲 题刘季湘夫人《海棠巢乐府》孙平叔总制室

清代 顾太清
小雅离骚旨。好文章、半生事业,千秋名字。叠雪裁冰词绝妙,不共吹花嚼蕊。 早称出、拖金衣紫。天际灵风飘玉叶,海棠巢、万点胭脂醉。 三复读,羡无已。 一输明月前身是。迥超尘、海镜流球,寒芒万里。羞煞凡间儿女语,锦瑟朱弦清丽。 使听者、洋洋盈耳。肃肃雍雍廊庙器,岂寻常、粉黛娇容止。 想老笔,更精粹。
xiǎo sāo zhǐ hǎo wén zhāng bàn shēng shì   qiān qiū míng zi dié xuě cái bīng jué miào   gòng chuī huā jiáo ruǐ
zǎo chēng chū tuō jīn tiān líng fēng piāo   hǎi táng cháo wàn diǎn yān zhī zuì
sān   xiàn
shū míng yuè qián shēn shì jiǒng chāo chén hǎi jìng liú qiú   hán máng wàn xiū shā fán jiān ér   jǐn zhū xián qīng
shǐ 使 tīng zhě yáng yáng yíng ěr yōng yōng láng miào   xún cháng fěn dài jiāo róng zhǐ
xiǎng lǎo   gèng jīng cuì