金缕曲 题八大山人松壑图

近现代 廖仲恺
未合丹青老。剧怜他铜驼饮泣,画才徒抱。丘壑移来抒胸臆,错节盘根写照。 想握笔、愁肠萦绕。国破家亡余墨泪,洒淋漓、欲夺天工巧。 缣尺幅,碧纱罩。 繁华歇尽何须吊。且由他嫣红姹紫,一春收了。地老天荒浑不管。 空谷苍松独啸。经几度风狂霜峭。如此江山归寂寞,漫题名、似哭还同笑。 诗四句,古今悼。
wèi dān qīng lǎo lián tóng tuó yǐn   huà cái bào qiū lái shū xiōng   cuò jié pán gēn xiě zhào
xiǎng chóu cháng yíng rào guó jiā wáng lèi   lín duó tiān gōng qiǎo
jiān chǐ   shā zhào
fán huá xiē jǐn diào qiě yóu yān hóng chà   chūn shōu le lǎo tiān huāng hún guǎn
kōng cāng sōng xiào jīng fēng kuáng shuāng qiào jiāng shān guī   màn míng shì hái tóng xiào
shī   jīn dào