金缕曲 其二 甲申客路闻鹃

宋代 刘将孙
雨萧萧、春寒欲暮。杜鹃声转□□。东风与汝何恩怨,强管人间去住。 行且去。漫憔悴十年,愁得身成树。青青故宇。看浩荡灵修,徘徊落日,不乐复何故。 曾听处。少日京华行路。青灯梦断无语。风林飒飒鸡声乱,摇落壮心如土。 今又古。任啼到天明,清血流红雨。人生几许。且赢得刘郎,看花眼惯,懒复赋前度。
xiāo xiāo chūn hán juān shēng zhuǎn dōng fēng     ēn yuàn qiáng guǎn rén   jiān zhù        
xíng qiě màn qiáo cuì shí nián chóu   shēn chéng shù qīng qīng kàn hào dàng líng xiū pái huái luò            
céng tīng chù shǎo jīng huá xíng qīng dēng mèng duàn fēng lín shēng luàn yáo luò zhuàng   xīn        
jīn yòu rèn dào tiān míng qīng   xuè liú hóng rén shēng qiě yíng de liú láng kān huā yǎn   guàn lǎn   qián