金缕曲 客自蜀归,贻一湘竹杖,铜为首尾,启之可作旱烟管用。戏赋

清代 聂树楷
三尺琅玕紫。范青铜,月镰霞杵,横颠竖趾。入手宛承灵寿赐,筇竹一枝差拟。 喜拄地声闻铿尔。临水登山堪济胜,步慵时,不碍身斜倚。 坚挺节、直如矢。 烟霞久癖难湔洗。旋启螺,忽开双眼,灵通个里。陡觉氤氲萦齿颊,香赛澧兰沅芷。 还待把精神振起,莫笑一身兼二役。想扶危舒困无殊理。 缄汝口,我行矣。
sān chǐ láng gān fàn qīng tóng yuè   lián xiá chǔ héng   diān shù zhǐ shǒu wǎn chéng líng shòu qióng 寿 zhú   zhī chà      
zhǔ shēng wén kēng ěr lín shuǐ dēng shān kān shèng   yōng shí   ài shēn xié    
jiān tǐng jié zhí shǐ    
yān xiá jiǔ nán jiān xuán luó   kāi shuāng yǎn líng   tōng dǒu jué yīn yūn yíng chǐ jiá xiāng 齿 sài   lán yuán zhǐ      
hái dài jīng shén zhèn   xiào shēn jiān èr xiǎng wēi shū kùn shū    
jiān kǒu   xíng