金缕曲 姜西溟言别,赋此赠之

清代 纳兰性德
谁复留君住?叹人生、几翻离合,便成迟暮。最忆西窗同剪烛,却话家山夜雨。 不道只、暂时相聚。衮衮长江萧萧木,送遥天、白雁哀鸣去。 黄叶下,秋如许。 曰归因甚添愁绪。料强似、冷烟寒月,栖迟梵宇。一事伤心君落魄,两鬓飘萧未遇。 有解忆、长安儿女。裘敝入门空太息,信古来、才命真相负。 身世恨,共谁语。
shuí liú jūn zhù   tàn rén shēng fān biàn   chéng 便 chí zuì chuāng tóng 西 jiǎn zhú què huà   jiā shān      
dào zhǐ zàn shí xiāng gǔn gǔn cháng jiāng xiāo xiāo sòng yáo   tiān bái yàn āi míng        
huáng xià   qiū  
yuē guī yīn shén tiān chóu liào qiáng lěng yān hán yuè chí   fàn shì shāng xīn jūn luò liǎng bìn piāo   xiāo wèi        
yǒu jiě cháng ān ér qiú mén kōng tài xìn   lái cái mìng zhēn xiàng        
shēn shì hèn   gòng shuí