金缕曲 剑公结婚之前数日,成金缕曲一阕,感此新欢,顿触旧绪,音极凄艳,索为和词。爰步其原韵,即以为贺

魏晋 高燮
恨逐秋风去。纵频年、天涯飘泊,芙蓉北渚。红烛新欢圆好梦,今日旧愁无与。 尽抱得、名花解语。我欲赠君无所赠,拟留声、及其关雎贮。 歌一曲,双双伫。 回头故国皆离黍。唤卿卿、相将携手,一■托处。私爱公仇难舍却,把剑同看牛女。 试仰诉、神仙伴侣。满地胡尘谁净土,问几时、汉日光如许。 定情后,凄吟绪。
hèn zhú qiū fēng zòng pín nián tiān piāo   róng běi zhǔ hóng zhú xīn huān yuán hǎo mèng   jīn jiù chóu
jǐn bào míng huā jiě zèng jūn suǒ zèng   liú shēng guān zhù
  shuāng shuāng zhù
huí tóu guó jiē shǔ huàn qīng qīng xiāng jiāng xié shǒu     tuō chǔ ài gōng chóu nán shè què   jiàn tóng kàn niú
shì yǎng shén xiān bàn mǎn chén shuí jìng   wèn shí hàn guāng
dìng qíng hòu   yín