金缕曲 湖上得王堶书

清代 周之琦
倦枕荒祠托。展苔笺、羊车叔宝,寄情绵邈。读罢西泠烟波冷,顿尔衣宽带索。 忍重溯、芳仪钟郝。白奈簪霜惊秋早,惹吴娘、泪为天孙落。 人去也,晓风恶。 前期箫凤悲京洛。最堪怜、娇花稚蕊,等闲飘泊。麦饭棠梨城南寺,一样优昙梦觉。 更休问、中年哀乐。地久天长无时尽,判伤心、与汝今生各。 鸾鉴影,尽抛却。
juàn zhěn huāng tuō zhǎn tái jiān yáng chē shū bǎo qíng   mián miǎo líng yān 西 lěng dùn ěr   kuān dài suǒ        
rěn zhòng fāng zhōng hǎo bái nài zān shuāng jīng qiū zǎo   niáng lèi wèi tiān sūn luò        
rén   xiǎo fēng è  
qián xiāo fèng bēi jīng luò zuì kān lián jiāo huā zhì ruǐ děng xián   piāo mài fàn táng chéng nán yàng yōu   tán mèng jué        
gēng xiū wèn zhōng nián āi yuè jiǔ tiān cháng shí jǐn pàn shāng   xīn jīn shēng        
luán jiàn yǐng   jǐn pāo què