金缕曲 红绡

清代 顾太清
赫赫威权者。锁金闺、名姝十院,花台月榭。何必绯桃延佳士,此是君侯自惹。 又何必、乌龙守夜。一面菱花云记取,好良期、三五清辉射。 花阴底,月光下。 潭潭院宇人皆怕。越重垣、金釭半敛,云鬟初卸。空倚玉箫愁不尽,蓦地人来迎迓。 问何术、仙乎神也。磨勒奇谋人不识,莽昆仑、能使红绡嫁。 百年偶,本无价。
wēi quán zhě suǒ jīn guī míng shū shí yuàn   huā tái yuè xiè fēi táo yán jiā shì   shì jūn hòu
yòu lóng shǒu miàn líng huā yún   hǎo liáng sān qīng huī shè
huā yīn   yuè guāng xià
tán tán yuàn rén jiē yuè zhòng yuán jīn gāng bàn liǎn   yún huán chū xiè kōng xiāo chóu jìn   rén lái yíng
wèn shù xiān shén móu rén shí   mǎng kūn lún néng shǐ 使 hóng xiāo jià
bǎi nián ǒu   běn jià