金缕曲/贺新郎

宋代 刘将孙
我老无能矣。叹人生、得开笑口,一年闲几。去景悠悠如有待,白发已非春事。便一笑、何曾是喜。我本渔樵孟诸野,向举家、尽叹今如是,空自苦,有谁似。 堆堆独坐文书里。是无能、爱闲爱静,清时有味。出处古今无真是,往往君言有理。看攘臂、后来锋起。汉晋唐虞一杯水,只鲁连、犹未知之耳。况碌碌,共余子。
lǎo néng tàn rén shēng kāi xiào kǒu   nián xián jǐng yōu yōu yǒu dài   bái fēi chūn shì biàn 便 xiào zēng shì běn qiáo mèng zhū   xiàng jiā jǐn tàn jīn shì   kōng   yǒu shuí shì
duī duī zuò wén shū shì néng ài xián ài jìng   qīng shí yǒu wèi chū chù jīn zhēn shi   wǎng wǎng jūn yán yǒu kàn rǎng hòu lái fēng hàn jìn táng bēi shuǐ   zhǐ lián yóu wèi zhī zhī ěr kuàng   gòng