金缕曲/贺新郎

宋代 刘辰翁
一笑披衣起。笑昨宵、东风似梦,韩张卢李。白发红云溪上叟,不记儿孙年齿。但回首、秦亡汉驶。苦苦渔郎留不住,约扁舟、后日重来此。吾已老,尚能竣。 少年未解留人意。恍出山、红尘吹断,落花流水。天上玉堂人间改,漫欸乃声千里。更说似、玄都君子。闻道酿桃堪为酒,待酿桃、千石成千醉。春有尽,瓮无底。
xiào xiào zuó xiāo dōng fēng shì mèng   hán zhāng bái hóng yún shàng sǒu   ér sūn nián chǐ 齿 dàn huí shǒu qín wáng hàn shǐ láng liú zhù   yuē piān zhōu hòu chóng lái lǎo   shàng néng jùn
shào nián wèi jiě liú rén huǎng chū shān hóng chén chuī duàn   luò huā liú shuǐ tiān shàng táng rén jiān gǎi   màn ǎi nǎi shēng qiān gèng shuō shì xuán dōu jūn wén dào niàng táo kān wèi jiǔ   dài niàng táo qiān dàn chéng qiān zuì chūn yǒu jǐn   wèng