金缕曲/贺新郎

宋代 刘辰翁
风雨东篱晚。渺人间、南北东西,平芜烟远。旧日携壶吹帽处,一色沈冥何限。天不遣、魂销肠断。不是苦无看山分,料青山、也自羞人面。秋后瘦,老来倦。 惊回昨梦青山转。恨一林、金粟都空,静无人见。默默黄花明朝有,只待插花寻伴。又谁笑、今朝蝶怨。潦倒玉山休重醉,到簪萸、忍待人频劝。今又惜,几人健。
fēng dōng wǎn miǎo rén jiān nán běi dōng 西   píng yān yuǎn jiù xié chuī mào chù   shěn míng xiàn tiān qiǎn hún xiāo cháng duàn shì kàn shān fēn   liào qīng shān xiū rén miàn qiū hòu shòu   lǎo lái juàn
jīng huí zuó mèng qīng shān zhuǎn hèn lín jīn dōu kōng   jìng rén jiàn huáng huā míng cháo yǒu   zhǐ dài chā huā xún bàn yòu shuí xiào jīn zhāo dié yuàn liáo dǎo shān xiū zhòng zuì   dào zān rěn dài rén pín quàn jīn yòu   rén jiàn