金缕曲 海上秋深,炎景逾庚伏,感拈此解

清代 况周颐
天也因人热。甚秋风、年年容易,者回奇绝。燄燄烧空云如火,占断沧溟空阔。 却付与、乱虫骚屑。空谷断无人倚竹,笑梧桐、何苦知清节。 谁障扇,庾楼月。 燠凉也作沧桑阅。便寻常、天时人事,而今休说。门外风沙骄阳路,珍重填胸冰雪。 问褦襶、何如吾拙。推枕总然无好梦,又朝暾、红似残鹃血。 愁极目,且晞发。
tiān yīn rén shén qiū fēng nián nián róng zhě huí   jué yàn yàn shāo kōng yún huǒ zhàn duàn cāng   míng kōng kuò        
què luàn chóng sāo xiè kōng duàn rén zhú xiào   tóng zhī qīng jié        
shuí zhàng shàn   lóu yuè  
liáng zuò cāng sāng yuè biàn xún 便 cháng tiān shí rén shì ér jīn   xiū shuō mén wài fēng shā jiāo yáng zhēn zhòng tián   xiōng bīng xuě        
wèn nài dài zhuō tuī zhěn zǒng rán hǎo mèng yòu zhāo   tūn hóng shì cán juān xuè        
chóu   qiě