金缕曲 春暮和嶰筠绥定城看花

清代 林则徐
绝塞春犹媚。看芳郊,清漪漾碧,新芜铺翠。一骑穿尘鞭影瘦,夹道绿杨烟腻。 听陌上,黄鹂声碎。杏雨梨云纷满树,更频婆,新染朝霞醉。 联袂去,漫游戏。 谪居权作探花使。忍轻抛,韶光九十,番风廿四。寒玉未消冰岭雪,毳幕偏闻花气。 算修了,边城春稧。怨绿愁红成底事,任花开花谢皆天意。 休问讯,春归未。
jué sāi chūn yóu mèi kàn fāng jiāo   qīng yàng   xīn cuì chuān 穿 chén biān yǐng shòu   jiā dào 绿 yáng yān
tīng shàng   huáng shēng suì xìng yún fēn mǎn shù   gèng pín   xīn rǎn zhāo xiá zuì
lián mèi   màn yóu
zhé quán zuò tàn huā shǐ 使 rěn qīng pāo   sháo guāng jiǔ shí   fān fēng niàn 廿 hán wèi xiāo bīng lǐng xuě   cuì piān wén huā
suàn xiū le   biān chéng chūn yuàn 绿 chóu hóng chéng shì   rèn huā kāi huā xiè jiē tiān
xiū wèn xùn   chūn guī wèi