金缕曲 步韵答人

近现代 蔡淑萍
老去才情寡。更何堪、一朝惊病,历冬经夏。忽读华章思绪渺,恍惚余为谁者? 惭愧甚、年来喑哑!闻道论诗围炉事,感殷殷记我当时话。 得似此,友声也。 多情常觉寒温乍。叹书窗、怎遮风雨,尽馀闲雅?瞻望茫茫云雾际,磊落腾骧天马。 将汗血、长空飞洒。浩荡大江东入海,愿波澜推助新篇写。 祝福盏,为君把。
lǎo cái qíng guǎ gèng kān zhāo jīng bìng   dōng jīng xià huá zhāng miǎo   huǎng wèi shuí zhě  
cán kuì shén nián lái yīn   wén dào lùn shī wéi shì   gǎn yīn yīn dāng shí huà
de   yǒu shēng
duō qíng cháng jué hán wēn zhà tàn shū chuāng zěn zhē fēng   jǐn xián   zhān wàng máng máng yún   lěi luò téng xiāng tiān
jiāng hàn xuè cháng kōng fēi hào dàng jiāng dōng hǎi   yuàn lán tuī zhù xīn piān xiě
zhù zhǎn   wèi jūn