金缕曲 庵居苦寒,即事

近现代 魏元旷
冻雪天将曙。过朝来、风声更紧,密云浓布。玉粒冰珠敲瓦碎,作势杨花欲舞。 添几阵、疏疏凉雨。征笥重裘还未授,算今番、寒历参差误。 刚十月,小阳序。 笔床砚匣排吟具。向窗间、几回缩手,客心难赋。绝塞穷途谁落寞,广厦毡庭谁住。 漫较量、僧寮荒墅。剩有汉书能下酒,且呼僮、沽取城西路。 归计晚,岁云暮。
dòng xuě tiān jiàng shǔ guò zhāo lái fēng shēng gèng jǐn   yún nóng bīng zhū qiāo suì   zuò shì yáng huā
tiān zhèn shū shū liáng zhēng chóng qiú hái wèi shòu   suàn jīn fān hán cēn
gāng shí yuè   xiǎo yáng
chuáng yàn xiá pái yín xiàng chuāng jiān huí suō shǒu   xīn nán jué sāi qióng shuí luò   guǎng 广 shà zhān tíng shuí zhù
màn jiào liàng sēng liáo huāng shù shèng yǒu hàn shū néng xià jiǔ   qiě tóng chéng 西
guī wǎn   suì yún