金缕曲

清代 吴藻
生本青莲界。自翻来、几重愁案,替谁交代。愿掬银河三千丈,一洗女儿故态。 收拾起、断脂零黛。莫学兰台愁秋语,但大言、打破乾坤隘。 拔长剑,倚天外。 人间不少莺花海。尽饶它旗亭画壁,双鬟低拜。酒散歌阑仍撒手,万事总归无奈。 问昔日、劫灰安在。识得无无真道理,便神仙、也被虚空碍。 尘世事,复何怪。
shēng běn qīng lián jiè fān lái zhòng chóu àn shuí   jiāo dài yuàn yín sān qiān zhàng   ér tài        
shōu shí duàn zhī líng dài xué lán tái chóu qiū dàn   yán qián kūn ài        
cháng jiàn   tiān wài  
rén jiān shǎo yīng huā hǎi jǐn ráo tíng huà shuāng   huán bài jiǔ sàn lán réng shǒu wàn shì   zǒng guī nài      
wèn jié huī ān zài shí de zhēn dào li biàn shén   xiān 便 bèi kōng ài        
chén shì shì   guài