金缕曲

清代 吴藻
禹碣传蝌蚪。又纷纷、几家汉隶,几家秦籀。碧落迢迢奇字幻,消得阳冰低首。 一片石、韩陵快友。慢忆秋风残照里,是何年、雨剔烟挲久。 浑不见、古苔绣。 肃斋合许和云构。擘窠书、移来飞白,运如鸾帚。佳士座中开拓本,窗外蕉阴凉透。 问定武、兰亭真否。翠墨香浓双钩笔,冷金笺、摹到花生韭。 正小试,换鹅手。
jié chuán dǒu yòu fēn fēn jiā hàn jiā   qín zhòu luò tiáo tiáo huàn xiāo de yáng   bīng shǒu        
piàn shí hán líng kuài yǒu màn qiū fēng cán zhào shì   nián yān jiǔ        
hún jiàn tái xiù    
zhāi yún gòu shū lái fēi bái yùn   luán zhǒu jiā shì zuò zhōng kāi běn chuāng wài jiāo   yīn liáng tòu        
wèn dìng lán tíng zhēn fǒu cuì xiāng nóng shuāng gōu lěng jīn   jiān dào huā shēng jiǔ        
zhèng xiǎo shì   huàn é shǒu