金缕曲

清代 吴藻
一掬伤心泪。印啼痕、旧红衫子,洗多红退。唱断夕阳芳草句,转眼行云流水。 静夜向、金仙忏悔。却怪火中莲不死,上乘禅、悟到虚空碎。 戒生定,定生慧。 望秋蒲柳根同脆。再休题、女媭有恨,灵均非醉。冠盖京华看衮衮,知否才人憔悴。 只满纸、歌吟山鬼。五字长城诗格老,子言愁、我怕愁城垒。 正明月、屋梁坠。
shāng xīn lèi yìn hén jiù hóng shān zi duō   hóng tuì chàng duàn 退 yáng fāng cǎo zhuǎn yǎn xíng   yún liú shuǐ        
jìng xiàng jīn xiān chàn huǐ què guài huǒ zhōng lián shàng chéng   chán dào kōng suì        
jiè shēng dìng   dìng shēng huì  
wàng qiū liǔ gēn tóng cuì zài xiū yǒu hèn líng jūn   fēi zuì guān gài jīng huá kàn gǔn gǔn zhī fǒu cái   rén qiáo cuì        
zhǐ mǎn zhǐ yín shān guǐ cháng chéng shī lǎo zi yán   chóu chóu chéng lěi        
zhèng míng yuè liáng zhuì