金缕曲

清代 吴藻
一角青山侧。是何年、仙人楼阁,幽人泉石。见说莺骖飞去久,高隐又成遗迹。 闲却了、半湖春色。断碣残阳迷故址,短长条、杨柳烟如织。 谁问到,几时碧。 清门雅望今犹昔。拓轩窗、西泠桥畔,招来游屐。日日置身图画里,不放酒樽吟笔。 看翠挹、峰南峰北。笑指梅花林处士,喜旧时、明月君能识。 试吹起,一枝笛。
jiǎo qīng shān shì nián xiān rén lóu yōu rén   quán shí jiàn shuō yīng cān fēi jiǔ gāo yǐn yòu   chéng        
xián què le bàn chūn duàn jié cán yáng zhǐ duǎn cháng   tiáo yáng liǔ yān zhī        
shuí wèn dào   shí  
qīng mén wàng jīn yóu tuò xuān chuāng líng qiáo 西 pàn zhāo lái   yóu zhì shēn huà fàng jiǔ   zūn yín        
kàn cuì fēng nán fēng běi xiào zhǐ méi huā lín chǔ shì jiù   shí míng yuè jūn néng shí        
shì chuī   zhī